Hỏi
: Xin Sư Phụ giảng về CÁCH THỰC HÀNH THAM TỒ SƯ THIỀN.
Đáp:
Trước nhất phải biết ngồi thiền chẳng phải tham thiền, tham thiền chẳng cần
ngồi. Nhiều người lầm tưởng ngồi thiền tức tham thiền, kỳ thật chẳng phải; bất
cứ lúc nào cũng phải tham: Đi đứng nằm ngồi, đang làm công việc tay chân, sử
dụng bộ não, đang ăn cơm, đi cầu, ngủ mê cũng phải tham. Chư Tổ ở Ấn Độ trên
hình ảnh có đủ thứ cách ngồi, không nhất định phải ngồi Kiết già.
* Nhưng phải tham như thế nào? Chữ THAM là
nghi, nghi tức không hiểu. Một việc gì đã thấu hiểu rồi thì hết nghi; tâm suy
nghĩ giải thích câu thoại đầu, cho ra một câu đáp án ấy là hồ nghi, chẳng phải
chánh nghi. Chánh nghi là chỉ cho tâm nghi, không cho tâm đi tìm hiểu, không
cho tâm đi giải thích đáp án. Chánh nghi mới là tham thiền, hồ nghi chẳng phải
tham thiền.
* Tham Thiền rất chú trọng đến nghi, chỉ cần có
nghi tình, ngoài ra không cần biết đến tất cả. Các pháp tu khác hay trừ vọng
tưởng hoặc buông bỏ vọng tưởng, tham Tổ Sư Thiền không cho trừ vọng tưởng,
không được đè nén vọng tưởng, không được buông bỏ vọng tưởng, vọng tưởng nỗi
lên bao nhiêu cũng mặc kệ, không biết tới. Vậy thì phải làm sao ? Chỉ cần đề
câu thoại đầu khởi lên nghi tình thì chính nghi tình đó là cây chổi automatic
để quét sạch tất cả, có vọng tưởng cũng quét, không có vọng tưởng cũng quét,
khỏi cần tác ý.
* LÀM THẾ NÀO ĐỂ KHỞI LÊN NGHI TÌNH ? Phải nhìn vào
câu thoại đầu. Ngài Hư Vân nói "Thoại đầu là cây gậy", như người đi
đường nhờ cây gậy để đi, tham thiền nhờ câu thoại đầu làm cây gậy để đi.
Tham thoại đầu cũng gọi là khán thoại đầu, thoại
đầu thì rất nhiều, muôn muôn ngàn ngàn, ở đây chỉ đề ra năm câu thoại đầu, mỗi
người tự chọn một câu khó hiểu nhất, cảm thấy không hiểu nỗi thì câu đó thích
hợp cho mình tham. Năm câu thoại đầu gồm :
1/ Khi chưa có trời đất ta là cái gì ?
2/ Trước khi cha mẹ chưa sanh, mặt mũi bản
lai của ta như thế nào ?
3/ Chẳng phải tâm, chẳng phải Phật, chẳng
phải vật, là cái gì ?
4/ Vạn pháp qui một, một qui chỗ nào ?
5/ Sanh từ đâu đến, chết đi về đâu ?
Năm câu thoại đầu chỉ được chọn một câu
khó hiểu nhất, tham đến kiến tánh thành Phật mới thôi, không cho lựa hai câu,
cũng không được đổi qua đổi lại, phải ôm chặt lấy một câu thoại đầu tham đến
cùng. Hỏi thầm trong bụng "Khi chưa có trời đất ta là cái gì ?" Có
hỏi thì có đáp, không hiểu thì đáp không ra, thắc mắc không hiểu tức đã phát
khởi nghi tình, Hỏi lần thứ nhất, đáp không ra, hỏi tiếp lần thứ hai, vẫn đáp
không ra, hỏi tiếp lần thứ ba. cứ hỏi tiếp hoài , ngày đêm chẳng ngừng, gọi là
miên mật. Tham thiền cần có sự miên mật, miên là kéo dài, mật là không có kẽ
hở, liên tiếp không có kẽ hở, không cho gián đoạn, miên mật mãi mới thành khối.
* Tham thiền chú trọng đến cái không
hiểu, việc thế gian muốn hiểu thì khó, không hiểu thì dễ, nên bà già 80 - 90
tuổi vẫn tham được; trẻ con 3 - 4 tuổi cũng tham được, chỉ cần một cái không
hiểu là được.
* Tham thiền nghi tình nặng, không hiểu
nhiều, có thể ảnh hưởng đến nhức đầu, tức ngực, khó thở, ấy thì nhức chừng nào
tốt chừng nấy, mặc dù lúc đó cảm thấy rất khó chịu nhưng phải ráng, vì đó là
tình hình tốt, phải có tâm quyết tử mới có thể kiến tánh, cứ dũng mãnh tiến
tới, chớ có sợ. Vì tình trạng đó chỉ kéo dài từ năm - bảy ngày sẽ hết. Nhưng
nếu khi ngồi thiền có tình trạng nhức đầu tức ngực khó thở thì không được, phải
mau đứng dậy đi kinh hành hoặc kiếm việc khác làm.
* THAM THIỀN KHÔNG PHÂN BIỆT TƯ CÁCH
: Theo Phật pháp thì từ Tiểu thừa, Trung thừa, Đại thừa cho đến Tối Thượng
thừa, thuộc về chánh pháp luôn phải phá ngã chấp; nếu không phá ngã chấp thì
chẳng thể ra khỏi sanh tử luân hồi.
* Căn bản của người tham thiền là PHÁ NGÃ
CHẤP, VÔ SỞ CẦU, VÔ SỞ ĐẮC, VÔ SỞ SỢ, phải luôn luôn nhớ lấy. Hễ có sở đắc là
còn chấp ngã, có sở cầu là còn chấp ngã, có sở sợ là còn chấp ngã, nên phải
luôn nhớ chín chữ VÔ SỞ ĐẮC, VÔ SỞ CẦU, VÔ SỞ SỢ để phá. Tâm Kinh nói "Vô
trí diệc vô đắc", chẳng những Thiền tông, các pháp môn khác cũng vậy.
* Thông thường, người ta nói đến
"Trì kinh", lầm tưởng tụng kinh tức trì kinh, ấy là sai lầm. Trì là
phải hành trì, nếu chỉ có tụng niệm , ấy là tụng niệm chứ chẳng phải trì kinh.
Nay chúng ta tham thiền tức trì kinh. Tham Thiền là cây chổi automatic để trì
kinh, tham thiền là đúng theo ý chỉ của Bát Nhã Tâm Kinh.
* Người thường cho rằng tham
thiền phải thượng căn thượng trí mới có thể tham được, sự thật từ lịch đại Tổ
Sư cho đến đời Mãn Thanh, đã có bảy ngàn Tổ, vị Tổ nào cũng nói " Ai cũng
có thể tham được", bất cứ già trẻ, nam nữ, thông minh, dốt nát, khờ ngốc
v.v. Trong Truyền Đăng Lục, nhiều người khờ ngốc vẫn được kiến tánh, thì tại
sao mọi người cứ cho tham thiền là khó ? Tại không chịu thực hành, không có
tham thiền mà chỉ nghe những người ham tạo tội địa ngục, chẳng biết Tổ Sư Thiền
là gì, cứ lấy ý mình đoán, hễ thấy người ta ngồi thiền tưởng là tham thiền, nói
là dễ tẩu hỏa nhập ma, ấy là sai lầm.
* Những người không biết
về thiền mà phê bình thiền, tạo tội địa ngục rất nặng. Theo ngài Lai Quả Thiền
sư trong Ngữ Lục của ngài nói :" Nếu phỉ báng thiền mà tự chướng ngại
không dám tham thiền, phải đọa địa ngục Vô-Gián ( Địa ngục A-Tỳ ) một đại kiếp;
hễ phỉ báng thiền làm chướng ngại người khác không dám tham thiền thì phải đọa
địa ngục Vô gián bốn đại kiếp, chứ chẳng phải nói chơi vậy". Nhiều người
không biết, lấy ý mình nói đại, thật đáng thương xót.
* Tại sao chỉ chướng
ngại mình chứ chẳng phải chướng ngại người khác mà phải đọa địa ngục một đại
kiếp? Theo Lai Quả Thiền sư nói, tất cả Phật quá khứ, Phật vị lai đều do tham
thiền mà thành Phật; hễ một người kiến tánh thành Phật sẽ độ vô lượng vô biên
chúng sanh. Nay do mình phỉ báng thiền, chẳng được thành Phật, khiến vô lượng
vô biên chúng sanh không được giải thoát, ấy là lổi tại mình, nên có tội nặng
như thế. Cho nên, phỉ báng thiền tạo tội rất nặng; theo tội thế gian chỉ một
đền một, ví như đã cắt cổ một trăm con gà, ăn thịt một trăm con gà ấy, bất quá
làm con gà một trăm đời để người khác cắt cổ, ăn thịt rồi là hết.Còn phỉ báng
Phật pháp thì tội gấp muôn triệu ngàn lần, trong địa ngục A Tỳ hết đại kiếp này
đến đại kiếp khác, thậm chí thế giới này hoại rồi phải dời đến thế giới khác để
chịu tội. Thế nên, hễ mình không biết thì chớ nên phỉ báng, nói là có hại.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook
Đăng nhận xét